Rooftop Healing
| Secondary Keywords | bị tê liệt chữa bệnh di chúc Jesus làm tê liệt mái nhà new trên mái nhà |
|---|---|
| Scriptures | LU-CA 5:17-26 MÁC 2:1-12 Matthew 9:1-8 |
Luke17 Một ngày kia, Đức Chúa Jêsus đang dạy-dỗ, có người Pha-ri-si~ và mấy thầy dạy luật từ các làng xứ Ga-li-lê, xứ Giu-đê, và thành Giê-ru-sa-lem đều đến, ngồi tại đó, quyền-phép Chúa ở trong Ngài để chữa lành các bịnh.18 Bấy giờ, có mấy người khiêng một kẻ đau bại trên giường, kiếm cách đem vào để trước mặt Đức Chúa Jêsus.19 Nhân vì người ta đông lắm, không biết bởi đâu mà qua, họ bèn trèo lên mái nhà, dỡ ngói ra, dòng người và giường nhỏ xuống trước mặt Ngài, giữa đám đô-hội.20 Đức Chúa Jêsus thấy đức-tin của họ, bèn phán rằng: Hỡi người, tội-lỗi ngươi đã được tha.21 Các thầy thông-giáo và người Pha-ri-si bèn nghị-luận rằng: Người nầy là ai mà nói phạm-thượng vậy? Ngoài Đức Chúa Trời, há có ai tha tội được sao?22 Nhưng Đức Chúa Jêsus biết ý‑tưởng họ, cất tiếng phán rằng: Các ngươi nghị-luận gì trong lòng?23 Nay nói rằng: Tội ngươi đã được tha, hoặc rằng: Ngươi hãy đứng dậy mà đi, thì bên nào dễ hơn?24 Vả, hầu cho các ngươi biết Con người ở thế-gian có quyền tha tội: Ngài phán cùng kẻ bại rằng: Ta biểu ngươi đứng dậy, vác giường trở về nhà.25 Tức thì kẻ bại đứng dậy trước mặt chúng, vác giường mình đã nằm, và đi về nhà, ngợi-khen Đức Chúa Trời.26 Ai nấy đều sững-sờ, ngợi-khen Đức Chúa Trời; và sợ-sệt lắm mà nói rằng: Hôm nay chúng ta đã thấy những việc dị-thường. Mark1 Khỏi một vài ngày, Đức Chúa Jêsus trở vào thành Ca-bê-na-um, và chúng nghe nói Ngài ở trong nhà.2 Họ họp lại tại đó đông lắm, đến nỗi trước cửa cũng không còn chỗ trống; Ngài giảng đạo cho họ nghe.3 Bấy giờ có mấy kẻ đem tới cho Ngài một người đau bại, có bốn người khiêng.4 Nhưng, vì đông người, không lại gần Ngài được, nên dở mái nhà ngay chỗ Ngài ngồi, rồi do lỗ đó dòng giường người bại nằm xuống.5 Đức Chúa Jêsus thấy đức-tin họ, bèn phán cùng kẻ bại rằng: Hỡi con ta, tội-lỗi ngươi đã được tha.6 Vả, có mấy thầy thông-giáo ngồi đó, nghĩ thầm rằng:7 Sao người nầy nói như vậy? Người nói phạm-thượng đó! Ngoài một mình Đức Chúa Trời, còn có ai tha tội được chăng?8 Đức Chúa Jêsus trong trí đã hiểu họ tự nghĩ như vậy, tức thì phán rằng: Sao các ngươi bàn-luận trong lòng thể ấy?9 Nay bảo kẻ bại rằng: Tội ngươi đã được tha; hay là bảo người rằng: Hãy đứng dậy vác giường mà đi; hai điều ấy điều nào dễ hơn?10 Vả, để cho các ngươi biết Con người ở thế-gian có quyền tha tội, thì Ngài phán cùng kẻ bại rằng:11 Ta biểu ngươi, hãy đứng dậy, vác giường đi về nhà.12 Kẻ bại đứng dậy, tức thì vác giường đi ra trước mặt thiên-hạ; đến nỗi ai nấy đều lấy làm lạ, ngợi-khen Đức Chúa Trời, mà rằng: Chúng tôi chưa hề thấy việc thể nầy. Matthew1 Đức Chúa Jêsus xuống thuyền lại trở qua biển và đến thành mình.2 Nầy, có người đem lại cho Ngài một người đau bại nằm trên giường. Đức Chúa Jêsus thấy đức-tin của các người đó, thì phán cùng người bại rằng: Hỡi con, hãy vững lòng, tội-lỗi con đã được tha.3 Khi ấy, có một vài thầy thông-giáo đều nghĩ thầm rằng: Người nầy nói lộng-ngôn.4 Song Đức Chúa Jêsus biết ý‑tưởng mấy thầy đó, thì phán rằng: Nhân sao trong lòng các ngươi có ác-tưởng làm vậy?5 Trong hai lời nầy: Một là nói, tội-lỗi ngươi đã được tha; hai là nói, ngươi hãy đứng dậy mà đi, thì lời nào dễ nói hơn?6 Vả, hầu cho các ngươi biết Con người ở thế-gian có quyền tha tội. Rồi Ngài phán cùng người bại rằng: Hãy đứng dậy, vác lấy giường, mà trở về nhà ngươi.7 Người bại liền dậy mà trở về nhà mình.8 Đoàn dân thấy phép lạ đó, thì ai nấy đều sợ-hãi, và ngợi-khen Đức Chúa Trời đã cho người ta được phép-tắc dường ấy. | |








