Samuel Warns the People
| Secondary Keywords | dẫn di chúc Griffith Foxley người old samuel thánh thống nhất vua Y-sơ-ra-ên |
|---|---|
| Scriptures | 1 Samuel1 Người Ki-ri-át-Giê-a-rim đến thỉnh hòm của Đức Giê-hô-va, đem vào nhà A‑bi-na-đáp, ở trên gò-nổng, rồi biệt riêng ra Ê‑lê-a-sa, con trai người, đặng coi giữ hòm của Đức Giê-hô-va. 2 Hòm của Đức Giê-hô-va để tại Ki-ri-át-Giê-a-rim lâu ngày, đến đỗi trải qua hai mươi năm; cả nhà Y‑sơ-ra-ên đều than-nhớ Đức Giê-hô-va. 3 Bấy giờ, Sa-mu-ên nói cùng cả nhà Y‑sơ-ra-ên rằng: Nếu các ngươi thật hết lòng trở lại cùng Đức Giê-hô-va, thì khá cất khỏi giữa các ngươi những thần lạ và tượng Át-tạt-tê, hết lòng theo Đức Giê-hô-va, chỉ phục-sự một mình Ngài mà thôi. Ngài ắt sẽ giải-cứu các ngươi khỏi tay dân Phi-li-tin. 4 Dân Y‑sơ-ra-ên bèn dẹp những hình-tượng của Ba-anh và của Át-tạt-tê, rồi phục-sự một mình Đức Giê-hô-va mà thôi. 5 Đoạn, Sa-mu-ên nói: Hãy nhóm-hiệp cả Y‑sơ-ra-ên tại Mích-ba, ta sẽ cầu Đức Giê-hô-va giùm cho các ngươi. 6 Chúng hội-hiệp tại Mích-ba, múc nước và đổ ra trước mặt Đức Giê-hô-va. Trong ngày đó chúng cữ ăn, mà rằng: Chúng tôi có phạm tội cùng Đức Giê-hô-va. Sa-mu-ên đoán-xét dân Y‑sơ-ra-ên tại Mích-ba. 7 Khi dân Phi-li-tin đã hay rằng dân Y‑sơ-ra-ên hội-hiệp tại Mích-ba, thì các quan-trưởng của chúng nó lên đánh Y‑sơ-ra-ên. Nghe tin nầy, dân Y‑sơ-ra-ên run-sợ trước mặt dân Phi-li-tin, 8 nói cùng Sa-mu-ên rằng: Xin chớ vì chúng tôi mà ngừng kêu-cầu Giê-hô-va Đức Chúa Trời chúng tôi, để Ngài giải-cứu chúng tôi khỏi tay dân Phi-li-tin. 9 Sa-mu-ên bắt một chiên con còn bú, dâng nó làm của-lễ thiêu cho Đức Giê-hô-va. Đoạn, người vì Y‑sơ-ra-ên cầu-khẩn Đức Giê-hô-va; Đức Giê-hô-va bèn nhậm lời. 10 Trong lúc Sa-mu-ên dâng của-lễ thiêu, dân Phi-li-tin đến gần đặng giao chiến cùng Y‑sơ-ra-ên. Nhưng trong ngày đó Đức Giê-hô-va khiến sấm-sét nổ vang trên dân Phi-li-tin, làm cho thua vỡ chạy, và chúng nó bị đánh bại trước mặt Y‑sơ-ra-ên. 11 Dân Y‑sơ-ra-ên từ Mích-ba ra, đuổi theo dân Phi-li-tin, và đánh chúng nó cho đến dưới Bết-cạt. 12 Bấy giờ, Sa-mu-ên lấy một hòn đá, dựng lên giữa khoảng Mích-ba và Sen, đặt tên là Ê‑bên-Ê-xe. Vì người nói rằng: Đức Giê-hô-va đã cứu-giúp chúng tôi đến bây giờ. 13 Dân Phi-li-tin bị bắt phục; chẳng còn xâm lấn địa-phận của Y‑sơ-ra-ên nữa. Trọn đời Sa-mu-ên, tay của Đức Giê-hô-va nhận trên dân Phi-li-tin. 14 Các thành mà dân Phi-li-tin đã chiếm lấy của Y‑sơ-ra-ên, từ Éc-rôn đến Gát, đều được trả lại cho Y‑sơ-ra-ên; và Y‑sơ-ra-ên giải-thoát địa-hạt các thành ấy khỏi tay dân Phi-li-tin. Bèn có sự hòa-bình giữa Y‑sơ-ra-ên và dân A‑mô-rít. 15 Sa-mu-ên làm quan xét cho Y‑sơ-ra-ên trọn đời mình. 16 Mỗi năm người tuần-hành khắp Bê-tên, Ghinh-ganh, và Mích-ba, mà đoán-xét dân-sự trong các thành ấy. 17 Đoạn, người trở về Ra-ma, là nơi có nhà người. Ở Ra-ma người cũng đoán-xét Y‑sơ-ra-ên, và lập một bàn-thờ cho Đức Giê-hô-va tại đó. 1 Samuel1 Khi Sa-mu-ên đã già, thì lập các con trai mình làm quan xét cho Y‑sơ-ra-ên. 2 Con đầu lòng, tên là Giô-ên, con thứ là A‑bi-gia; hai người đoán-xét tại Bê-e-Sê-ba. 3 Nhưng hai con trai người chẳng noi theo gương người, xiêu lòng tham của, nhậm lấy hối-lộ, và trái-lệch sự công-bình. 4 Hết thảy những trưởng-lão đều hiệp lại, đến tìm Sa-mu-ên tại Ra-ma, 5 và nói rằng: Kìa, ông đã già-yếu, còn các con trai ông lại chẳng noi theo gương của ông. Bây giờ, xin hãy lập trên chúng tôi một vua đặng đoán-xét chúng tôi, y như các dân-tộc khác đã có rồi. 6 Các lời chúng nói rằng: Hãy ban cho chúng tôi một vua đặng đoán-xét chúng tôi, chẳng đẹp ý Sa-mu-ên; Sa-mu-ên bèn cầu-khẩn Đức Giê-hô-va. 7 Đức Giê-hô-va phán cùng Sa-mu-ên rằng: Hãy nghe theo mọi lời dân-sự nói cùng ngươi; ấy chẳng phải chúng nó từ-chối ngươi đâu, bèn là từ-chối ta đó, hầu cho ta chẳng cai-trị chúng nó nữa. 8 Chúng nó đối ở cùng ngươi y như chúng nó đã thường làm từ khi ta đem chúng nó ra khỏi xứ Ê‑díp-tô cho đến ngày nay: chúng nó đã lìa-bỏ ta đặng hầu việc các thần khác. 9 Vậy bây giờ, hãy nghe theo lời chúng nó, song chớ quên báo-cáo cho chúng nó cách nghiêm-trang và tỏ ra cho biết vua cai-trị chúng nó đó sẽ đãi chúng nó ra làm sao. 10 Sa-mu-ên thuật lại mọi lời của Đức Giê-hô-va cho dân-sự đã cầu-xin Ngài một vua, 11 mà rằng: Nầy là cách của vua sẽ cai-trị các ngươi. Người sẽ bắt con trai các ngươi đặng đánh xe mình, hoặc đặt vào quân-kị, để chạy trước xe của người. 12 Người sẽ lập chúng nó làm trưởng ngàn người và trưởng năm mươi người, hoặc bắt chúng nó cày ruộng người, gặt mùa-màng người, chế-tạo binh-khí người, và đồ-đạc của xe-cộ người. 13 Người sẽ bắt con gái các ngươi làm thợ chế dầu thơm, làm đầu bếp, và thợ bánh-mì. 14 Người sẽ thâu vật tốt nhứt của ruộng, vườn nho, và cây ô‑li-ve của các ngươi, đặng phát cho tôi-tớ người. 15 Người sẽ đánh thuế một phần mười về ngũ-cốc và vườn nho các ngươi, mà phân-phát cho những quan-hoạn và tôi-tớ người. 16 Người sẽ bắt những tôi trai, tớ gái, trai tráng-hạng của các ngươi, đến đỗi bắt con lừa các ngươi, mà dùng vào công việc người. 17 Người sẽ đánh thuế một phần mười về những bầy chiên các ngươi, và các ngươi sẽ làm tôi-mọi người. 18 Bấy giờ các ngươi sẽ kêu la vì cớ vua mà các ngươi đã chọn, nhưng Đức Giê-hô-va không nghe các ngươi đâu. 19 Dân-sự chối không nghe lời của Sa-mu-ên, mà rằng: Không, phải có một vua trên chúng tôi. 20 Chúng tôi muốn như các dân-tộc khác; vua chúng tôi sẽ đoán-xét chúng tôi, đi trước đầu chúng tôi, mà đánh giặc cho chúng tôi. 21 Sa-mu-ên nghe mọi lời của dân-sự, bèn thưa lại cùng Đức Giê-hô-va. 22 Đức Giê-hô-va đáp cùng Sa-mu-ên rằng: Hãy nghe theo tiếng chúng nó và ban cho chúng nó một vua. Bấy giờ, Sa-mu-ên bèn nói cùng các người Y‑sơ-ra-ên rằng: Các ngươi ai nấy hãy trở về thành mình. |