11 Khi những thầy tế-lễ ra khỏi nơi thánh (vì phàm thầy tế-lễ ở đó đều đã dọn mình ra thánh-sạch, mà chưa giữ theo ban-thứ nào),12 và các người ca hát trong dân Lê-vi, tức A‑sáp, Hê-man, Giê-đu-thun, cùng con trai và anh em họ, đương mặc quần-áo bằng vải gai mịn, cầm chập-chỏa, đàn-sắt, và đàn-cầm, đều đứng ở phía đông bàn-thờ, với một trăm hai mươi thầy tế-lễ thổi kèn.13 Xảy khi kẻ thổi kèn và kẻ ca-hát đồng-thinh hòa nhau như một người, mà khen-ngợi cảm-tạ Đức Giê-hô-va, và khi họ trổi tiếng kèn, chập-chỏa, nhạc-khí lên khen-ngợi Đức Giê-hô-va, rằng: Ngài từ-thiện, lòng thương-xót Ngài hằng có đời đời, thì đền của Đức Giê-hô-va bị mây lấp đầy;
2 Chronicles
1 Khi Sa-lô-môn cầu-nguyện xong, lửa từ trời giáng xuống đốt của-lễ thiêu và các hi-sinh, sự vinh-quang của Đức Giê-hô-va đầy-dẫy trong đền.2 Những thầy tế-lễ chẳng vào được trong đền của Đức Giê-hô-va, vì sự vinh-quang Đức Giê-hô-va đầy-dẫy đền của Ngài.3 Hết thảy dân Y‑sơ-ra-ên đều thấy lửa và sự vinh-quang của Đức Giê-hô-va giáng xuống đền, bèn sấp mặt xuống đất trên nền lót, thờ-lạy Đức Giê-hô-va và cảm-tạ Ngài, mà rằng: Chúa là nhân-từ, vì sự thương-xót của Ngài còn đến đời đời!4 Bấy giờ vua và cả dân-sự dâng những của-lễ tại trước mặt Đức Giê-hô-va.5 Vua Sa-lô-môn dâng hai vạn hai ngàn con bò và mười hai vạn con chiên đực. Rồi vua và cả dân-sự đều làm lễ khánh-thành đền của Đức Chúa Trời.6 Những thầy tế-lễ hầu-việc theo chức-phận mình; còn người Lê-vi thì cầm nhạc-khí của Đức Giê-hô-va, mà vua Đa-vít đã sắm đặng ngợi-khen Đức Giê-hô-va, khi người cậy chúng đặng ngợi-khen Ngài, bởi vì lòng nhân-từ Chúa còn đến đời đời. Những thầy tế-lễ thổi kèn ở trước mặt chúng, và cả Y‑sơ-ra-ên đều đứng.7 Sa-lô-môn biệt riêng ra thánh chỗ ở chính giữa hành-lang trước đền Đức Giê-hô-va; vì tại đó, người dâng của-lễ thiêu và mỡ về của-lễ thù-ân, bởi cái bàn-thờ đồng mà Sa-lô-môn đã làm, không đựng hết của-lễ thiêu, của-lễ chay, và mỡ được.8 Trong khi ấy, Sa-lô-môn và cả Y‑sơ-ra-ên, đến từ miền về phía Ha-mát cho tới khe Ê‑díp-tô, nhóm lại thành một hội rất đông đảo, đều dự lễ trong bảy ngày.9 Qua ngày thứ tám, người ta giữ lễ trọng-thể, vì họ dự lễ khánh-thành bàn-thờ trong bảy ngày, và mừng lễ thường trong bảy ngày.10 Ngày hai mươi ba tháng bảy, người cho dân-sự trở về trại mình, lòng đều vui-vẻ và mừng-rỡ, vì sự nhân-từ mà Đức Giê-hô-va đã ban cho Đa-vít, cho Sa-lô-môn, và cho Y‑sơ-ra-ên, là dân-sự của Ngài.
2 Chronicles
6 Những thầy tế-lễ hầu-việc theo chức-phận mình; còn người Lê-vi thì cầm nhạc-khí của Đức Giê-hô-va, mà vua Đa-vít đã sắm đặng ngợi-khen Đức Giê-hô-va, khi người cậy chúng đặng ngợi-khen Ngài, bởi vì lòng nhân-từ Chúa còn đến đời đời. Những thầy tế-lễ thổi kèn ở trước mặt chúng, và cả Y‑sơ-ra-ên đều đứng.