5 Con biết sự Giô-áp, con trai Xê-ru-gia, đã làm cho cha, sự nó đã làm cho hai quan tướng của Y‑sơ-ra-ên, là Áp-ne, con trai của Nê-rơ, và A‑ma-sa, con trai của Giê-the, là hai người nó đã giết, làm đổ huyết ra trong lúc hòa-bình như trong cơn chiến-trận, và khiến cho huyết đổ ra trong chiến-trận dính vào đai nó thắt lưng, cùng vào giày nó mang nơi chân.6 Con hãy cứ sự khôn-ngoan con mà cư-xử, chớ để đầu bạc nó xuống âm-phủ cách bình-yên.7 Con hãy ở với các con trai Bát-xi-lai, người Ga-la-át, cách nhân-từ cho họ ăn đồng bàn cùng con; vì chính chúng nó đã đãi cha như vậy, mà đến đón rước cha, lúc cha chạy trốn trước mặt Áp-sa-lôm, anh con.8 Nầy còn kẻ ở với con, là Si-mê‑i, con trai Ghê-ra, người Bên-gia-min, ở Ba-hu-rim, là kẻ lấy những lời độc-ác mà nguyền-rủa cha trong ngày cha đi đến Ma-ha-na-im; nhưng nó xuống đón cha tại Giô-đanh, thì cha đã nhân danh Đức Giê-hô-va mà thề với nó rằng: Ta sẽ chẳng giết ngươi bằng gươm.9 Bây giờ, con chớ để nó khỏi phạt, vì con là khôn-ngoan, biết thế nào phải xử nó: Con khá làm cho đầu bạc nó dính máu mà xuống âm-phủ.10 Đa-vít an-giấc với các tổ-phụ mình, và được chôn trong thành Đa-vít.11 Những ngày Đa-vít trị-vì trên Y‑sơ-ra-ên là bốn mươi năm: Người trị-vì bảy năm tại Hếp-rôn, và ba mươi ba năm tại Giê-ru-sa-lem.12 Đoạn, Sa-lô-môn ngồi trên ngai Đa-vít, cha mình, và nước người được lập rất vững-bền.13 A‑đô-ni-gia, con trai Ha-ghít, đến cùng Bát-Sê-ba, mẹ của Sa-lô-môn. Bà nói: Ngươi đến có ý bình-an chớ? Người thưa rằng: Phải, có ý bình-an.