28 Hết thảy những sự đó đều đến cho vua Nê-bu-cát-nết-sa.29 Khi khỏi mười hai tháng, vua đi dạo trong hoàng-cung Ba-by-lôn,30 thì cất tiếng mà nói rằng: Đây chẳng phải là Ba-by-lôn lớn mà ta đã dựng, bởi quyền cao-cả ta, để làm đế-đô ta, và làm sự vinh-hiển oai-nghi của ta sao?31 Lời chưa ra khỏi miệng vua, thì có tiếng từ trên trời xuống rằng: Hỡi vua Nê-bu-cát-nết-sa, đã báo cho ngươi biết rằng: Ngôi nước đã lìa khỏi ngươi.32 Ngươi sẽ bị đuổi khỏi giữa loài người, sẽ ở với thú đồng; sẽ bị buộc phải ăn cỏ như bò, rồi bảy kỳ sẽ trải qua trên ngươi, cho đến khi ngươi nhận-biết rằng Đấng Rất Cao cai-trị trong nước của loài người, và Ngài muốn ban cho ai tùy ý.33 Trong chính giờ đó, lời nói ấy đã ứng-nghiệm cho vua Nê-bu-cát-nết-sa, vua bị đuổi khỏi giữa loài người; ăn cỏ như bò; thân-thể vua phải thấm-nhuần sương-móc trên trời, cho đến tóc vua cũng mọc như lông chim ưng, móng vua thì giống như móng loài chim-chóc.34 Đến cuối-cùng những ngày đó, ta đây, Nê-bu-cát-nết-sa, ngước mắt lên trời, trí-khôn đã phục lại cho ta, và ta xưng-tạ Đấng Rất Cao. Ta bèn ngợi-khen và làm sáng danh Đấng sống đời đời, uy-quyền Ngài là uy-quyền còn mãi mãi, nước Ngài từ đời nọ đến đời kia.35 Hết thảy dân-cư trên đất thảy đều cầm như là không có; Ngài làm theo ý mình trong cơ-binh trên trời, và ở giữa cư-dân trên đất; chẳng ai có thể cản tay Ngài và hỏi rằng: Ngài làm chi vậy?36 Trong lúc đó, trí-khôn phục lại cho ta, ta lại được sự vinh-hiển của ngôi nước ta, sự oai-nghi chói-sáng trở lại cho ta; những nghị-viên và đại-thần ta lại chầu ta. Ta lại được lập lên trên ngôi nước, và sự uy-nghi quyền-thế ta càng thêm.37 Bây giờ, ta, Nê-bu-cát-nết-sa, ngợi-khen, tôn-vinh, và làm cả sáng Vua trên trời; mọi công-việc Ngài đều chân-thật, các đường-lối Ngài đều công-bình; và kẻ nào bước đi kiêu-ngạo, Ngài có thể hạ nó xuống.