7 Đa-vít nói cùng người rằng: Chớ sợ, ta muốn làm ơn cho ngươi vì cớ Giô-na-than, cha ngươi; ta sẽ trả lại cho ngươi những đất của Sau-lơ, ông nội ngươi, và ngươi sẽ ăn chung bàn ta luôn luôn.8 Mê-phi-bô-sết bèn lạy, mà nói rằng: Kẻ tôi-tớ vua là gì, mà vua lại đoái mắt đến một con chó chết, như tôi đây?9 Vua bèn gọi Xíp-ba, tôi-tớ của Sau-lơ, mà nói rằng: Ta đã ban cho con trai chủ người mọi tài-sản thuộc về Sau-lơ và nhà người.10 Vậy, ngươi cùng các con trai và tôi-tớ ngươi phải cày đất đó cho người, rồi nộp hoa-lợi đất sanh-sản, hầu cho con trai chủ ngươi có bánh ăn. Mê-phi-bô-sết, con trai chủ ngươi, sẽ ăn chung bàn ta luôn luôn. Vả, Xíp-ba có mười lăm con trai và hai mươi tôi-tớ.11 Xíp-ba thưa cùng vua rằng: Kẻ tôi-tớ vua sẽ làm mọi điều vua-chúa tôi dặn-biểu. Ấy vậy, Mê-phi-bô-sết ăn chung bàn Đa-vít như một con trai của vua vậy.12 Mê-phi-bô-sết có một con trai nhỏ, tên là Mi-ca; và hết thảy những người ở trong nhà Xíp-ba đều là tôi tớ của Mê-phi-bô-sết.13 Mê-phi-bô-sết ở tại Giê-ru-sa-lem, bởi vì người ăn luôn chung bàn của vua. Người bị què hai chân.