2 Người cất tiếng lên khóc; dân Ê‑díp-tô nghe và nhà Pha-ra-ôn nghe nữa.3 Giô-sép nói cùng anh em rằng: Tôi là Giô-sép. Cha tôi còn sống chăng? Nhưng trước mặt người các anh em bối-rối, chẳng đáp lời được.4 Người lại nói rằng: Các anh em hãy lại gần tôi. Họ bèn lại gần. Người nói: Tôi là Giô-sép, em mà các anh đã bán đặng bị dẫn qua xứ Ê‑díp-tô.5 Bây giờ, đừng sầu-não và cũng đừng tiếc chi về điều các anh đã bán tôi đặng bị dẫn đến xứ nầy; vì để giữ-gìn sự sống các anh, nên Đức Chúa Trời đã sai tôi đến đây trước các anh.6 Kìa, hai năm rồi trong xứ đã bị đói-kém, và còn năm năm nữa sẽ không có cày-cấy chi, gặt-hái chi được hết.7 Đức Chúa Trời sai tôi đến đây trước, đặng làm cho các anh còn nối dòng trên mặt đất, và nương một sự giải-cứu lớn đặng giữ-gìn sự sống cho anh em.8 Không, chẳng phải các anh sai tôi đến đây đâu, ấy là Đức Chúa Trời; Ngài dường đặt tôi làm cha Pha-ra-ôn, cai-quản cả nhà người, và trị khắp xứ Ê‑díp-tô.9 Các anh hãy mau mau trở về cha tôi đi, và nói với người rằng: Giô-sép, con của cha, có nói như vầy: Đức Chúa Trời đã đặt tôi làm chúa cả xứ Ê‑díp-tô, cha hãy xuống với tôi; xin đừng chậm-trễ,10 cha, các con, các cháu, các chiên, bò cùng tài-vật của cha sẽ ở tại xứ Gô-sen gần tôi đây.11 Ở đó tôi sẽ nuôi cha, (vì còn năm năm đói-kém nữa), e khi cha, người nhà cha, và hết thảy loài vật của cha phải bị ách mà hao-mòn.12 Nầy, các anh và Bên-gia-min, em tôi, đã thấy tận mắt rằng chính miệng tôi đã nói chuyện cùng các anh em đó.13 Vậy, hãy thuật lại các điều vinh-hiển của tôi tại xứ Ê‑díp-tô, cùng mọi việc mà anh em đã thấy cho cha nghe, và hãy mau mau dời cha xuống đây.14 Đoạn, người ôm lấy cổ Bên-gia-min, em mình, mà khóc; Bên-gia-min cũng ôm cổ người mà khóc.15 Người cũng ôm các anh mình mà khóc. Đoạn, anh em nói chuyện cùng người.