1 Khi mọi việc kia đã xong, thì Đức Chúa Trời thử Áp-ra-ham; Ngài phán rằng: Hỡi Áp-ra-ham! Người thưa rằng: Có tôi đây.2 Đức Chúa Trời phán rằng: Hãy bắt đứa con một ngươi yêu dấu, là Y‑sác, và đi đến xứ Mô-ri‑a, nơi đó dâng đứa con làm của-lễ thiêu ở trên một hòn núi kia mà ta sẽ chỉ cho.3 Áp-ra-ham dậy sớm, thắng lừa, đem hai đầy-tớ và con mình là Y‑sác, cùng đi; người cũng chặt củi để dùng về của-lễ thiêu, rồi đi đến nơi mà Đức Chúa Trời đã truyền dạy.4 Qua đến ngày thứ ba, Áp-ra-ham nhướng mắt lên thấy nơi đó ở lối đằng xa,5 thì nói cùng hai kẻ đầy-tớ rằng: Hãy ở lại đây với con lừa; ta cùng đứa trẻ sẽ đi đến chốn kia đặng thờ-phượng, rồi sẽ trở lại với hai ngươi.6 Áp-ra-ham lấy củi về của-lễ thiêu, chất trên Y‑sác, con mình; rồi người cầm lửa và dao trong tay, và cả hai cha con đồng đi.7 Y‑sác bèn nói cùng Áp-ra-ham, cha mình, rằng: Hỡi cha! Người đáp: Con ơi! Cha đây. Y‑sác nói: Củi đây, lửa đây, nhưng chiên con đâu có đặng làm của-lễ thiêu?8 Áp-ra-ham rằng: Con ơi! Chính Đức Chúa Trời sẽ sắm-sẵn lấy chiên con đặng dùng làm của-lễ thiêu; rồi cả hai cha con cứ đồng đi.9 Họ đến chốn Đức Chúa Trời đã phán dạy; tại đó, Áp-ra-ham lập bàn-thờ, chất củi lên, trói Y‑sác con mình lại, để lên đống củi trên bàn-thờ.10 Áp-ra-ham bèn giơ tay ra cầm lấy dao đặng giết con mình.11 Thiên-sứ của Đức Giê-hô-va từ trên trời kêu xuống mà rằng: Hỡi Áp-ra-ham, Áp-ra-ham! Người thưa rằng: Có tôi đây.12 Thiên-sứ phán rằng: Đừng tra tay vào mình con trẻ và chớ làm chi hại đến nó; vì bây giờ ta biết rằng ngươi thật kính-sợ Đức Chúa Trời, bởi cớ không tiếc với ta con ngươi, tức con một ngươi.
Hebrews
17 Bởi đức-tin, Áp-ra-ham dâng Y‑sác trong khi bị thử-thách: người là kẻ đã nhận-lãnh lời hứa, dâng con một mình,18 là về con đó mà Đức Chúa Trời có phán rằng: Ấy bởi trong Y‑sác mà ngươi sẽ có một dòng-dõi lấy tên ngươi mà kêu.19 Người tự nghĩ rằng Đức Chúa Trời cũng có quyền khiến kẻ chết sống lại; cũng giống như từ trong kẻ chết mà người lại được con mình.