Ezra Preaching
| Secondary Keywords | di chúc Esther Ezra giảng dạy old rao giảng tha hương trở lại điều kiện nuôi nhốt |
|---|---|
| Scriptures | Ezra1 Trong lúc E‑xơ-ra cầu-nguyện như vậy, vừa khóc vừa xưng tội và sấp mình xuống trước đền của Đức Chúa Trời, thì có một đám dân Y‑sơ-ra-ên, người nam và nữ rất đông, nhóm-hiệp xung-quanh người; chúng cũng khóc nức-nở. 2 Sê-ca-nia, con trai Giê-hi-ên, cháu của Ê‑lam bèn nói cùng E‑xơ-ra rằng: Chúng ta phạm tội với Đức Chúa Trời chúng ta mà cưới những người nữ ngoại thuộc các dân-tộc của xứ; nhưng dầu đã làm vậy, hãy còn sự hi-vọng cho Y‑sơ-ra-ên. 3 Vậy bây giờ, ta hãy lập ước với Đức Chúa Trời chúng ta, đuổi hết thảy những người nữ kia và các con-cái của họ đã sanh ra, y như lời chỉ-giáo của chúa tôi và của các người có lòng kính-sợ điều-răn của Đức Chúa Trời chúng ta; khá làm điều ấy theo luật-pháp. 4 Ông hãy đứng dậy, vì việc này can-hệ đến ông, và chúng tôi sẽ giúp-đỡ; khá can-đảm mà làm. 5 E‑xơ-ra bèn đứng dậy, khiến những thầy tế-lễ cả, người Lê-vi, và cả Y‑sơ-ra-ên thề rằng mình sẽ làm theo lời ấy. Chúng liền thề. 6 Khi E‑xơ-ra đã chỗi dậy khỏi trước đền Đức Chúa Trời, bèn đi vào phòng của Giô-ha-nan, con trai Ê‑li-a-síp; người vào đó không ăn bánh và cũng không uống nước, bởi người lấy làm buồn-thảm vì cớ tội-lỗi của dân đã bị bắt làm phu-tù được trở về. 7 Người ta bèn rao-truyền khắp xứ Giu-đa và Giê-ru-sa-lem, biểu các dân đã bị bắt làm phu-tù được trở về phải nhóm-hiệp tại Giê-ru-sa-lem. 8 Trong ba ngày, ai không vâng theo lịnh của các quan-trưởng và trưởng-lão mà đến, thì các tài-sản người ấy sẽ bị tịch-phong, và chính người bị truất ra khỏi hội-chúng của dân đã bị bắt làm phu-tù được trở về. 9 Trong ba ngày, các người của Giu-đa và Bên-gia-min đều nhóm lại tại Giê-ru-sa-lem, nhằm ngày hai mươi tháng chín; cả dân-sự đều ngồi tại phố ở đằng trước đền của Đức Chúa Trời, rúng-sợ về việc ấy và về cơn mưa lớn. 10 Đoạn, E‑xơ-ra, thầy tế-lễ, đứng dậy, và nói rằng: Các ngươi đã phạm tội, cưới vợ ngoại-bang, và thêm nhiều lên tội-lỗi của Y‑sơ-ra-ên. 11 Nhưng bây giờ, khá xưng tội-lỗi mình cho Giê-hô-va Đức Chúa Trời của tổ-phụ các ngươi, và làm điều đẹp ý Ngài: hãy phân cách khỏi các dân-tộc của xứ và khỏi những người vợ ngoại-bang. 12 Cả hội-chúng bèn đáp lớn tiếng rằng: Phải, điều ông đã nói, chúng tôi phải làm theo; 13 song dân-sự đông; và là nhằm mùa mưa, chúng tôi không có thể nào đứng ngoài; lại điều nầy chẳng phải là việc của một hoặc hai ngày, vì trong việc nầy chúng tôi đã phạm tội nhiều lắm. 14 Vậy, xin các quan-trưởng chúng tôi hãy đứng ở đó đặng biện-lý cho cả hội-chúng; phàm ai trong các thành chúng tôi đã cưới lấy vợ ngoại-bang, phải đến theo kỳ nhứt-định, với các trưởng-lão và quan-xét của bổn-thành, đặng sắp-đặt việc nầy cho đến chừng đã nguôi cơn giận-dữ của Đức Chúa Trời chúng tôi. 15 Chỉ Giô-na-than, con trai của A‑sa-ên, và Gia-xi-gia, con trai Tiếc-va, phản-cãi lời định nầy; và Mê-su-lam cùng Sáp-bê-tai, người Lê-vi, đều giúp cho họ. 16 Vậy, những người đã bị bắt làm phu-tù được trở về làm theo điều đã nhứt-định. Người ta chọn E‑xơ-ra, thầy tế-lễ, và mấy trưởng-tộc, tùy theo tông-tộc mình, hết thảy đều gọi đích danh. Ngày mồng một tháng mười, chúng ngồi xuống đặng tra-xét việc nầy. 17 Đến ngày mồng một tháng giêng, chúng đã tra-xét xong những người có cưới vợ ngoại-bang. 18 Trong dòng thầy tế-lễ cũng có thấy những người đã cưới vợ ngoại-bang. Trong con-cháu Giê-sua, chít của Giô-xa-đác, và trong các anh em người có Ma-a-xê-gia, Ê‑li-ê-xe, Gia-ríp, và Ghê-đa-lia. 19 Chúng hứa đuổi vợ mình, và dâng một con chiên đực làm của-lễ chuộc lỗi mình. 20 Trong con-cháu Y‑mê có Ha-na-ni và Xê-ba-đia. 21 Trong con-cháu Ha-rim có Ma-a-xê-gia, Ê‑li, Sê-ma-gia, Ghê-hi-ên, và U‑xia. 22 Trong con-cháu Pha-su-rơ có Ê‑li-ô-ê-nai, Ma-a-xê-gia, Ích-ma-ên, Na-tha-na-ên, Giô-xa-bát, và Ê‑lê-a-sa. 23 Trong người Lê-vi có Giô-xa-bát, Si-mê‑i, Kê-la-gia (cũng gọi là Kê-li-ta), Phê-ta-hia, Giu-đa, và Ê‑li-ê-xe. 24 Trong các người ca-hát có Ê‑li-a-síp; trong những người giữ cửa có Sa-lum, Tê-lem, và U‑ri. 25 Trong dân Y‑sơ-ra-ên: trong con-cháu Pha-rốt có Ra-mia, Y‑xia, Manh-ki-gia, Mi-gia-min, Ê‑lê-a-sa, Manh-ki-gia, và Bê-na-gia. 26 Trong con-cháu Ê‑lam có Mát-ta-nia, Xa-cha-ri, Giê-hi-ên, Áp-đi, Giê-rê-mốt, và Ê‑li. 27 Trong con-cháu Xát-tu có Ê‑li-ô-ê-nai, Ê‑li-a-síp, Mát-ta-nia, Giê-rê-mốt, Xa-bát, và A‑xi-xa. 28 Trong con-cháu Bê-bai có Giô-ha-nan, Ha-na-nia, Xáp-bai, và Át-lai. 29 Trong con-cháu Ba-ni có Mê-su-lam, Ma-lúc, A‑đa-gia, Gia-sút, Sê-anh, và Ra-mốt. 30 Trong con-cháu Pha-hát-Mô-áp có Át-na, Kê-lanh, Bê-na-gia, Ma-a-xê-gia, Mát-ta-nia, Bết-sa-lê-ên, Bin-nui, và Ma-na-se. 31 Trong con-cháu Ha-rim có Ê‑li-ê-xe, Di-si-gia, Manh-ki-gia, Sê-ma-gia, Si-mê-ôn, 32 Bên-gia-min, Ma-lúc, và Sê-ma-ria. 33 Trong con-cháu Ha-sum có Mát-nai, Mát-ta-tha, Xa-bát, Ê‑li-phê-lết, Giê-rê-mai, Ma-na-se, và Si-mê‑i. 34 Trong con-cháu Ba-ni có Ma-ê-đai, Am-ram, U‑ên, 35 Bê-na-gia, Bê-đia, Kê-lu-hu, 36 Va-nia, Mê-rê-mốt, Ê‑li-a-síp, 37 Mát-ta-nia, Mát-tê-nai, Gia-a-sai, 38 Ba-ni, Bin-nui, Si-mê‑i, 39 Sê-lê-mia, Na-than, A‑đa-gia, 40 Mác-nát-bai, Sa-sai, Sa-rai, 41 A‑xa-rên, Sê-lê-mia, Sê-ma-ria, 42 Sa-lum, A‑ma-ria, và Giô-sép. 43 Trong con-cháu Nê-bô có Giê-i-ên, Ma-ti-thia, Xa-bát, Xê-bi-na, Giát-đai, Giô-ên và Bê-na-gia. 44 Hết thảy người ấy đã cưới vợ ngoại-bang; và cũng có nhiều người trong bọn ấy có vợ đã sanh-đẻ con. Ezra1 Sau các việc đó, các quan trưởng đến gần nói với ta rằng: Dân Y‑sơ-ra-ên, những thầy tế-lễ, và người Lê-vi chẳng có phân-rẽ với các dân-tộc của xứ này; họ bắt-chước theo sự gớm-ghiếc của dân Ca-na-an, dân Hê-tít, dân Phê-rê-sít, dân Giê-bu-sít, dân Am-môn, dân Mô-áp, dân Ê‑díp-tô, và dân A‑mô-rít. 2 Vì chúng có lấy những con gái họ làm vợ của mình, và làm vợ con trai mình. Dòng-dõi thánh đã pha-lộn như vậy với dân-tộc của các xứ này; thật các trưởng và quan-cai vốn là kẻ đầu phạm tội dường ấy. 3 Khi ta nghe các lời ấy, ta bèn xé áo trong và áo tơi mình, nhổ tóc đầu và lông râu, rồi ngồi buồn-bã. 4 Những người vâng kỉnh các lời phán Đức Chúa Trời của Y‑sơ-ra-ên đều hiệp lại chung-quanh ta, sợ-hãi về tội trọng của các người đã bị bắt làm phu tù được về có phạm; còn ta ngồi kinh-hoảng cho đến khi dâng của-lễ buổi chiều. 5 Đến giờ dâng của-lễ buổi chiều, ta đứng dậy khỏi nơi khổ-nhục mình, áo trong và áo tơi ta xé rách; ta quì gối xuống, giơ tay ra hướng về Giê-hô-va Đức Chúa Trời ta, 6 mà thưa với Ngài rằng: Ồ, Đức Chúa Trời tôi! tôi hổ ngươi thẹn mặt, chẳng dám ngước mặt lên Ngài, là Đức Chúa Trời tôi; vì gian-ác chúng tôi đã thêm nhiều quá đầu chúng tôi, và tội chúng tôi cao lớn tận trời. 7 Từ ngày tổ-phụ chúng tôi cho đến ngày nay, chúng tôi đã cực-cùng phạm-tội; vì cớ tội-ác mình, nên chúng tôi, các vua chúng tôi, và những thầy tế-lễ chúng tôi, đều bị phó vào tay các vua những xứ, bị gươm, bị bắt làm phu-tù, bị cướp-giựt, và bị sỉ-nhục, y như điều đó đã có ngày nay. 8 Song bây giờ, Giê-hô-va Đức Chúa Trời của chúng tôi tạm làm ơn cho chúng tôi, để một phần dư lại của chúng tôi thoát-khỏi, và ban cho chúng tôi một cái đền ở trong chỗ thánh nầy; hầu cho Đức Chúa Trời chúng tôi soi-sáng con mắt chúng tôi và khiến cho chúng tôi ở giữa sự nô-lệ mình được dấy lên một chút. 9 Vì chúng tôi vốn là kẻ nô-lệ; nhưng Đức Chúa Trời của chúng tôi không từ bỏ chúng tôi trong sự nô-lệ chúng tôi. Ngài đã khiến cho chúng tôi được ơn trước mặt các vua Phe-rơ-sơ, hầu ban cho chúng tôi sự dấy lên đặng cất lại đền của Đức Chúa Trời chúng tôi và xây lên lại những nơi hư-nát của nó, cùng ban cho chúng tôi một nơi ở tại trong xứ Giu-đa và thành Giê-ru-sa-lem. 10 Bây giờ, hỡi Đức Chúa Trời chúng tôi ôi! sau những điều đó, chúng tôi sẽ nói làm sao? Vì chúng tôi đã lìa-bỏ những điều-răn. 11 Ngài đã cậy các tiên-tri, là tôi-tớ Ngài, mà phán dạy chúng tôi, rằng: Xứ mà các ngươi sẽ vào đặng nhận lấy đó, là một xứ bị ô‑uế tại sự ô‑uế của các dân-tộc nó, và tại sự gớm-ghiếc của chúng nó đã làm cho xứ ấy đầy-dẫy từ đầu nầy chí đầu kia. 12 Vì vậy, cho nên chớ gả con gái các ngươi cho con trai chúng nó, và đừng cưới con gái họ cho con trai của các ngươi; chớ hề tìm-kiếm sự thạnh-lợi hoặc sự bình-an của chúng nó, để các ngươi trở nên mạnh-dạn, ăn hoa-lợi của xứ, và để nó lại cho các con trai mình làm cơ-nghiệp đời đời. 13 Vả, sau những tai-họa đã giáng trên chúng tôi, tại các sự hành-ác và tội trọng của chúng tôi, ---_mà lại, hỡi Đức Chúa Trời của chúng tôi ôi! thật Chúa chẳng có phạt chúng tôi cho đáng như tội chúng tôi, và đã ban cho chúng tôi được phần sót lại dường này;_--- 14 vậy có lẽ nào chúng tôi lại phạm các điều-răn của Chúa nữa, kết-bạn với các dân-tộc vẫn làm những sự gớm-ghiếc nầy sao? Vậy thì cơn thạnh-nộ Chúa há sẽ chẳng nổi lên cùng chúng tôi, tiêu-diệt chúng tôi, đến đỗi chẳng còn phần sót lại, cũng không ai thoát-khỏi hay sao? 15 Hỡi Giê-hô-va Đức Chúa Trời của Y‑sơ-ra-ên ôi! Chúa vốn là công-bình; còn chúng tôi, chỉ một số ít người được thoát-khỏi, như đã thấy ngày nay: nầy chúng tôi ở trước mặt Chúa, mắc tội-lỗi nhiều; nhân đó, chẳng ai có thể đứng nổi trước mặt Ngài. Nehemiah1 Bấy giờ, dân-sự đều nhóm-hiệp như thể một người, tại phố ở trước cửa Nước. Chúng nói với E‑xơ-ra là thầy thông-giáo, xin người đem quyển sách luật-pháp của Môi-se mà Đức Giê-hô-va đã truyền-dạy cho Y‑sơ-ra-ên. 2 Ngày mồng một tháng bảy, thầy tế-lễ E‑xơ-ra đem luật-pháp đến trước mặt hội-chúng, người nam và nữ, cùng những người có thông-sáng nghe hiểu được. 3 Người đứng tại phố ở trước cửa Nước, đọc trong quyển ấy từ rạng-đông cho đến trưa, có mặt các người nam và nữ, cùng những kẻ có thể hiểu được. Cả dân-sự lắng tai nghe đọc sách luật-pháp. 4 Thầy thông-giáo E‑xơ-ra đứng trên một cái sạp bằng gỗ mà người ta làm nhân dịp ấy; Ma-ti-thia, Sê-ma, A‑na-gia, U‑ri, Hinh-kia, và Ma-a-xê-gia, đứng gần người ở bên hữu; còn bên tả người thì có Phê-đa-gia, Mi-sa-ên, Manh-ki-gia, Ha-sum, Hách-ba-đa-na, Xa-cha-ri, và Mê-su-lam. 5 E‑xơ-ra dở sách ra trước mặt cả dân-sự, vì người đứng cao hơn chúng; khi người dở sách ra, thì dân-sự đều đứng dậy. 6 E‑xơ-ra ngợi-khen Giê-hô-va Đức Chúa Trời cao-cả; cả dân-sự bèn giơ tay lên, mà đáp lại rằng: A‑men, A‑men! rồi chúng cúi đầu, sấp mặt xuống đất mà thờ lạy Đức Giê-hô-va. 7 Giê-sua, Ba-ni, Sê-rê-bia, Gia-min, A‑cúp, Sa-bê-thai, Hô-đi-gia, Ma-a-xê-gia, Kê-li-ta, A‑xa-ria, Giô-xa-bát, Ha-nan, Bê-la-gia, và người Lê-vi, đều giải cho dân-sự hiểu luật-pháp; và dân-sự đứng tại chỗ mình. 8 Họ đọc rõ-ràng trong sách luật-pháp của Đức Chúa Trời, rồi giải nghĩa nó ra, làm cho người ta hiểu lời họ đọc. 9 Nê-hê-mi, quan tổng-trấn, E‑xơ-ra, thầy tế-lễ và thầy thông-giáo, cùng người Lê-vi mà dạy-dỗ dân-sự, bèn nói với cả Y‑sơ-ra-ên rằng: Ngày nay là thánh cho Giê-hô-va Đức Chúa Trời của các ngươi; chớ để tang, cũng đừng khóc-lóc. Vì cả dân-sự đều khóc khi nghe đọc các lời luật-pháp. 10 Nê-hê-mi nói với chúng rằng: Hãy đi ăn vật gì béo, uống đồ gì ngọt, và hãy gởi phần cho những người không có sắm-sửa gì hết; vì ngày nay là thánh, biệt riêng ra cho Chúa của chúng ta. Chớ buồn-thảm, vì sự vui-vẻ của Đức Giê-hô-va là sức-lực của các ngươi. 11 Vậy, người Lê-vi làm cho cả dân-sự đều được yên-ổn, mà rằng: Khá nín đi, vì ngày nay là thánh, đừng sầu-thảm chi. 12 Cả dân-sự bèn đi đặng ăn và uống, gởi cho những phần, cùng vui-vẻ lắm; vì chúng có hiểu các lời người ta đã truyền-dạy cho mình. 13 Qua ngày thứ hai, các trưởng-tộc của cả dân-sự, những thầy tế-lễ, và người Lê-vi, đều nhóm lại bên E‑xơ-ra, là người thông-giáo, đặng chú‑ý nghe các lời của luật-pháp. 14 Chúng thấy có chép trong luật-pháp rằng Đức Giê-hô-va cậy Môi-se phán rằng dân Y‑sơ-ra-ên phải ở trong nhà lều đương lúc lễ tháng bảy; 15 và chúng phải hô truyền trong các thành và tại Giê-ru-sa-lem nghe, rằng: Hãy đi kiếm trong núi những nhánh ô‑li-ve và nhánh ô‑li-ve rừng, những nhánh cây sim, những tầu lá kè, và những nhánh cây rậm, đặng làm những nhà lều, y như đã chép. 16 Dân-sự bèn đi ra đem các lá ấy về, mỗi người đều làm nhà lều trên nóc nhà mình, ngoài sân mình, trong hành-lang của đền Đức Chúa Trời, nơi phố của cửa Nước, và nơi phố của cửa Ép-ra-im. 17 Cả hội-chúng của những kẻ bị bắt làm phu-tù được trở về bèn cất những nhà lều, và ở trong đó. Từ đời Giô-suê, con trai của Nun, cho đến ngày ấy, dân Y‑sơ-ra-ên chẳng có làm gì giống như vậy. Bèn có sự rất vui-mừng. 18 Mỗi ngày, từ ngày đầu cho đến ngày chót, người đọc trong sách luật-pháp của Đức Chúa Trời. Chúng ăn lễ bảy ngày; còn qua ngày thứ tám, có một lễ trọng-thể, tùy theo luật-lệ. |








