Sa-lô-môn đã cầu xin Đức Chúa Trời ban cho sự khôn ngoan. Ông đã sử dụng sự khôn ngoan đó để phán đoán một cách khôn ngoan như trong trường hợp của hai người phụ nữ đều tự xưng là mẹ của một đứa trẻ.
16 Bấy giờ, có hai con bợm đến cùng vua, đứng trước mặt vua.17 Một đứa nói: Chúa tôi ôi! Người đàn-bà nầy và tôi ở chung nhau một nhà, và tôi đẻ bên người trong nhà đó.18 Sau ba ngày, người nầy cũng đẻ; chúng tôi ở chung nhau, chẳng một người lạ nào ở với chúng tôi trong nhà; chỉ có hai chúng tôi ở đó mà thôi.19 Lúc ban đêm, con trai của người nầy chết, bởi vì người đã nằm đè trên nó.20 Đêm khuya người chỗi dậy, và trong khi con đòi vua ngủ, thì người lấy con trai tôi khỏi bên tôi, mà để nó nằm trong lòng mình; rồi đặt con trai chết của nó nằm trong lòng tôi.21 Sáng sớm, tôi thức dậy đặng cho con trai tôi bú, thì thấy nó đã chết; nhưng sáng rõ, tôi nhìn nó kỹ-càng, thấy chẳng phải là con trai tôi đã đẻ.22 Người đàn-bà kia trả lời rằng: Không phải vậy; vì đứa sống là con trai tao, đứa chết là con trai mầy. Song đàn-bà nầy nói: Không phải vậy đâu; đứa chết là con trai mầy, còn đứa sống là con trai tao. Hai người cãi nhau như vậy trước mặt vua.23 Vua bèn phán rằng: Người nầy nói: Đứa còn sống là con trai tao, và đứa chết là con trai mầy. Người kia nói: Không phải vậy đâu; song con trai mầy ấy là đứa chết, và con trai tao ấy là đứa sống.24 Vua bèn tiếp rằng: Vậy, hãy đem cho ta một cây gươm. Người ta đem cho vua một cây gươm.25 Vua lại phán: Hãy chia đứa trẻ sống làm hai; phân nửa cho người nầy và phân nửa cho người kia.26 Nhưng mẹ của đứa trẻ sống, ---_vì gan-ruột cảm-động thương-yêu con mình,_--- bèn tâu với vua rằng: Ôi, chúa tôi! Xin hãy cho người kia con trẻ sống, chớ giết nó. Nhưng người kia nói rằng: Nó sẽ chẳng thuộc về tao, cũng chẳng thuộc về mầy; hãy chia nó đi.27 Bấy giờ, vua cất tiếng phán rằng: Hãy cho người nầy đứa trẻ sống, chớ giết nó; ấy là mẹ nó.28 Cả Y‑sơ-ra-ên đều nghe sự đoán-xét mà vua đã làm, thì bắt kính-sợ vua, vì thấy trong lòng người có sự khôn-ngoan của Đức Chúa Trời đặng xử-đoán công-bình.